Latest Notes


Date Title Categories, Tags
July 25th, 2022 Thiện Thệ là gì?

Thiện Thệ (善逝) là một trong 10 danh hiệu chỉ đức Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Mười danh hiệu đó là: Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự, Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn.

Chiết tự chữ Thệ (逝) nghĩa là ra đi không thể nào thối lui bao gồm bộ xước (đi) bộ thủ (tay) và bộ cân. Bộ thủ và bộ cân thoát thai từ chữ Triết (哲) có nghĩa là sáng suốt, thông thái. Một ngươi khi đã giác ngộ bước về phía nguồn sáng thì không thể nào thối chuyển được nữa.

Thiện Thệ hiểu theo nghĩa đen có nghĩa là một chuyến đi tràn đầy hiểu biết yêu thương. Hiểu theo nghĩa của Phật giáo là “người đã đi đến bờ bên kia và không còn quay trở lại”.

Ảnh: Trại Hè Thiện Thệ 2022 – Chánh Định – Chánh Thọ

Gia Đình Phật Tử
July 22nd, 2022 Lẽ ghét thương

Hồi nhỏ tôi cực kỳ mê nghe ba ngâm Lục Vân Tiên. Tối tối khi phố xá lên đèn, trên căn gác nhỏ, ba hay ngồi ca mấy bài vọng cổ, rồi ngâm Lục Vân Tiên.

Trước đèn xem chuyện Tây Minh
Ngậm cười hai chữ nhân tình éo le…

(more…)
Đi và viết, , ,
July 1st, 2022 [20220701] Chuyện sáng nay

Sáng nay có việc mình ghé nhà thầy để gửi hồ sơ. Thầy dạy mình môn Triết, Triết ở cao học. Ấn tượng đầu tiên của mình về thầy là thầy khó tính, chỉnh chu, không bao giờ thích học trò đi trễ, buổi học nào thầy cũng điểm danh dù nhà trường đã có điểm danh riêng bằng máy bấm vân tay. Sau này khi làm việc với thầy nhiều hơn có dịp nhìn vào sổ tay của thầy mình mới biết thầy có ghi chép việc điểm danh và chấm điểm cá nhân riêng ngoài các thang điểm theo yêu cầu của nhà trường. Thầy cũng đọc hết nội dung từng tiểu luận cuối môn và cho nhận xét từng bạn. Thầy biết bạn nào để tâm viết, bạn nào “ẩu” và sao chép từ nguồn nào dù không hề dùng phần mềm chấm đạo văn.

Khó khăn là thế nhưng ở nhà thầy bình dị và dễ mến. Một người từng làm tiến sĩ ở Liên Xô về, thầy có thể đi làm ở Dầu khí với mức lương bao nhiêu người mơ ước, nhưng thầy chọn ở lại “làm giảng viên dù không giàu có gì hơn ai nhưng giờ vẫn ổn, hưu rồi, muốn đi đâu thì đi, muốn ăn gì thì ăn”. Sau cùng tôi thấy thầy giống ba tôi, cuối cùng ông cũng là một nhà giáo, một nhà giáo yêu nghề và giữ gìn cái nghề của mình thật cẩn thận.

Chưa hết 3 tuần trà thì tôi xin phép ra về trước khi được nhận 2 gói kẹo ăn lấy thảo thầy gửi cho văn phòng. Kẹo của con thầy gửi cho cha mẹ từ nước Đức xa xôi.

Trên đường đi tôi cứ nghĩ mãi về cuộc trò chuyện ngắn ngủi và những dư vị. Trà ngon là thứ trà không chỉ thơm khi uống và hậu vị của nó cũng để lại nhiều luyến lưu. Nó khiến cho người ta nhớ về mãi không nguôi.

Thật may mắn vì trên cuộc đời tôi có những người thầy như vậy!!!

Đi và viết, ,
May 30th, 2022 Lời phát nguyện của Tân Lang – Tân Nương trong Lễ Hằng Thuận

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Cúi xin Tam Bảo xót thương chứng minh

Hôm nay ngày 29 tháng 4 năm Nhâm Dần Phật lịch 2566, trước đại hùng bảo điện chúng con là:

  • Lý Minh Triết pháp danh Tuệ Minh
  • Phan Thị Ngọc Diễm pháp danh Đức Lệ

Đầy đủ duyên lành, nên nghĩa vợ chồng, xây dựng gia đình trên nền tảng của Giáo lý Phật đà và truyền thống của dân tộc Việt Nam

Trước sự chứng minh gia hộ của ba ngôi Tam Bảo, sự gia trì chúc lành của Chư Tôn Tịnh Đức Tăng Già, cùng sự hiện diện của tứ thân phụ mẫu, họ tộc hai bên, thiện hữu tri thức và bằng hữu đồng chứng tri.

Hai chúng con xin thành tâm kính dâng lời Phát nguyện :

Điều Phát nguyện thứ nhất: Chúng con nguyện cùng nhau xây dựng và duy trì hạnh phúc gia đình trên nền tảng giáo lý Phật đà và truyền thống của dân tộc Việt Nam với tinh thần trao cho nhau sự Hiểu biết, Yêu thương, An Nhẫn và Tin tưởng. Thủy chung. (lạy 1 lạy)

Điều phát nguyện thứ hai: chúng con nguyện thực hiện lòng hiếu đạo với Cha mẹ hai bên, tôn trọng họ hàng thân tộc trưởng thượng, và yêu thương, chia sẻ cùng Anh Chị Em thân quyến ở cả hai gia đình (lạy 1 lạy)

Điều phát nguyện thứ ba: Chúng con nguyện sống đời sống thiện lành, biết tri ân bao ân, sách tấn nhau trong tinh thần tu học để phụng sự đạo pháp, dân tộc (lạy 1 lạy)

Điều phát nguyện thứ tư: Chúng con nguyện giáo dục và hướng dẫn các thế hệ Con Cháu của chúng con biết sống à thực hành theo tinh thần Phật pháp và giữ gìn truyền thống dân tộc (lạy 1 lạy)

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Đi và viết, , ,
May 26th, 2021 Đối thoại mùa Phật Đản

– Thưa anh, vậy là một mùa Phật Đản lại đến, đã hơn mười năm từ ngày em bắt đầu bài học đầu tiên trong môi trường GĐPT. Mười năm em được sống trong tình Lam thắm thiết, trong không khí tràn ngập yêu thương. Anh ạ, có lẽ trong suốt cuộc đời mình, em không thể nào quên được màu áo Lam. Em còn nhớ như in ngày đầu tiên đến với “gia đình” được học bài học đầu tiên về Đức Phật. Em biết rằng Đức Phật chẳng phải một vị thần xa lạ, từ đó cho đến nay mỗi khi nghĩ về Ngài lòng em lại dào dạt nhưng cảm xúc khác nhau.

– Đúng như thế em ạ, không chỉ em, mà tất cả mọi người được tiếp xúc với Ngài đều có cảm giác vừa gần gũi vừa kính trọng, vừa thân thương vừa cảm kích. Chúng ta sinh trong thời mạc pháp, không có duyên nghe được chánh pháp vi diệu từ chính Đức Phật thuyết quả thật đáng tiếc. Đức Phật là người đầu tiên đã định nghĩa lại danh từ con người với bao hàm ý nghĩa rất nhân bản trong nguyên ngữ “Buddha” được dịch ra là “Người tỉnh thức”.

– Nhưng thưa anh! Em đã từng đọc “Lược sử Đức Phật Thích Ca” hàng trăm lần.

“…Hoàng hậu Maya nằm mộng thấy voi trắng sáu ngà đi vào bụng bà, các vị tiên tri chúc mừng và cho đó là điềm hoàng hậu đã thọ được thánh thai. Hoàng thọ thai gần đến kỳ sanh nở, nhân một buổi sớm mai đẹp trời bà dạo chơi nơi hoa viên Lâm Tỳ Ni đến dưới gốc cây vô ưu thì hạ sinh Thái Tử. Lúc ấy mặt trời chói rạng, đất trời rung chuyển bảy lần, hoa nở khắp vườn, nhạc trời chúc tụng. Ngài thị hiện tướng trang nghiêm bước đi trên bảy đóa sen, tay phải chỉ trời tay trái chỉ đất và nói “Thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn”…

Chỉ một đoạn ngắn độ mươi dòng quả thật cho đến hôm nay lòng em còn nhiều thắc mắc. Em được dạy rằng Đức Phật Thích Ca là một con người, Ngài sinh ra như một con người, Ngài đã sống đời sống của một con người, trải qua đủ những khổ đau sinh lão bệnh tử con người phải gánh chịu, khi chết đi thân tứ đại tan rã vẫn như một con người. Em hiểu rằng Ngài là một con người với nghĩa đúng nhất của hai từ này.

Như thế liệu một đứa trẻ vừa sinh ra có thể đi bảy bước, mỗi bước đều có hoa sen nở ra nâng gót chân? Liệu đứa trẻ ấy có thể tay phải chỉ trời tay trái chỉ đất thốt nên lời hay không? Sau khi đi bảy bước Thái tử sẽ làm gì tiếp theo, tiếp tục cười nói chạy nhảy hay lại nằm xuống trong nôi khóc oe oe như bao đứa trẻ bình thường khác?

Đức Phật cũng đã nói: “Tin ta mà không hiểu ta thì chẳng bằng phỉ báng ta”. Đạo Phật là đạo của trí tuệ, người có trí tuệ chỉ tin những gì mình từng thấy từng chứng nghiệm; không tin những điều mơ hồ dù nó là phong tục tập quán, dù nó được ghi lại trong kinh điển như bài kinh Kamala Ngài từng thuyết. Vậy em nên tin vào gì đây?

– Anh hiểu rồi, em của anh đã lớn, biết suy tư về những gì mình được học được thấy. Thắc mắc của em là chính đáng, cũng như Đức Phật đã dạy các đệ tử rằng: “Sự hoài nghi của các người, thắc mắc của các người là chính đáng bởi vì một việc đáng nghi ngờ thì nên nghi ngờ”. Em xem Đức Phật như một con người điều đó rất đúng nhưng em cũng cần biết rằng Đức Phật là một con người siêu phàm thoát tục, vượt trên trên cả ý niệm về con người. Tình thương của Ngài đối với chúng sanh không thể nghĩ bàn, em hãy tưởng tượng tại một thời Đức Phật tại thế, em được đứng bên Ngài được nhìn thấy Ngài đi đứng nằm ngồi, được nghe tiếng Ngài ân cần thuyết pháp, và được nhận hơi ấm của Ngài… Lúc ấy em sẽ nghĩ gì về Ngài? Đối với em Ngài có phải là một con người – cho dù là một con người vĩ đại vẹn toàn đi chăng nữa – hay không?

Theo dòng thời gian quá khứ trở thành lịch sử, lịch sử không phai mờ trở thành huyền thoại. Trong huyền thoại bay bổng, người ta muốn người mình tôn thờ kính trọng đẹp trong mắt tất cả mọi người. Với tấm lòng như vậy thì những dòng lược sử kia không hoàn toàn vô lý như em vẫn nghĩ.

Hơn nữa em nghĩ về Đức Phật như nghĩ về một người đã mất là một sai lầm không sao nói hết. Ngài đang đứng bên cạnh nhìn em mỉm cười đấy thôi. Đức Phật vẫn còn đây trong mỗi bài Pháp, trong mỗi chiếc y. Hiện tại Đức Phật đang thuyết pháp sao mắt em không nhìn thấy, sao tâm em không cảm được?

– Như vậy Phật thì không sinh không diệt, Phật thì hiện diện cùng khắp, không thời gian, vượt không gian. Ở nơi nào có những hạt giống từ bi trí tuệ thì nơi đó Đức Phật vẫn đang hiện diện thuyết pháp. Đức Phật hình như không phải là một con người, có vẻ như Ngài là một thượng đế với đầy đủ tài năng quyền phép.

– Chắc em đã từng nghe kinh Pháp Hoa có câu: “Nhất thiết chúng sanh giai hữu Phật tánh”. Nghĩa là mỗi chúng sanh tự thân có tánh Phật, nói cách khác mỗi người đều có đầy đủ nhân duyên để trở thành một vị Phật trong tương lai. Về mặt lý luận, nếu Đức Phật là một thượng đế, em sẽ giải thích ra sao nếu mỗi người trong chúng ta đều có thể trở thành thượng đế. Em phải hiểu rằng đặc tính của “thượng đế” là duy nhất, tột cùng, con người không thể thấu hiểu, chỉ chấp nhận một cách mê muội bằng niềm tin không bàn cãi.

– Em lại càng mơ hồ. Bằng trực giác em tin anh, em tin rằng Phật vẫn đang hiện hữu. Nhưng dưới cái nhìn khoa học hiện đại, điều này không thể nào xảy ra?

– Trước khi Thái tử Tất Đạt Ta ra đời chân lý vẫn hiện hữu như ánh mặt trời không ngừng tỏa sáng, nhưng vì thiếu phước duyên mà trong chúng sanh không một ai có thể khám phá ra được con đường mầu nhiệm ấy. Chúng sanh là bùn nhơ, Phật là đóa sen vượt lên bùn nhơ. Đức Phật đã thị hiện, đồng sự cùng con người để chỉ bày cho chúng ta thấy con đường tỉnh thức vượt ra khỏi vũng bùn si mê bắt đầu ở tự thân mỗi chúng sanh chứ chẳng phải từ một nơi viễn vông nào khác. Đức Phật là con người, nhưng cũng là hiện thân của chân lý. Con người thì hữu hạn, nhất thời; chân lý thì phi thời, cùng khắp. Làm thế nào để diễn tả cái cái vô hạn trong một đời người? Chỉ có thể bằng những hình ảnh ẩn dụ… Cuộc đời Đức Phật là chuỗi dài những hình ảnh ẩn dụ tuyệt đẹp tuyên dương chân lý, cổ vũ con người tiến bước thoát khỏi vũng bùn chính mình.

Hơn nữa, em tin vào Đức Phật, song em đã tin như thế nào? Em có đủ niềm tin phát Bồ đề tâm cúng dường thân mạng cho chúng sanh theo lời Ngài hay không? Nếu em không chút do dự trả lời: “Có”… đó là tự dối mình dối người. Bằng ngược lại, em chưa đủ lòng tin tưởng nơi Đức Phật. Em còn nghi ngờ Đức Phật nơi tâm mình bằng lăng kính khoa học. Đó là yếm thế!? Căn bệnh yếm thế không chỉ riêng mình em mắc phải.

Con người bị lóa mắt trước những thành quả khoa học không biết rằng tuyệt đối tin vào khoa học cũng là mê tín. Anh thừa nhận, sự phát triển của khoa học giúp cho sự hiểu biết của con người được nâng cao. Nghịch lý nằm ở điểm có rất ít người thực sự hiểu biết sâu sắc về khoa học. Phần đông con người chỉ tin vào những gì nghe nói hoặc được học mặc dù trong lòng lúc nào cũng vô vàn những thắc mắc không cách nào kiểm chứng. Khi con người nhìn khoa học với vẻ tán thành, niềm tin của họ cũng không khác người xưa là bao, khi người xưa nhìn vào bùa chú pháp thuật. Mỉa mai thay khi tinh thần khoa học lại dựa trên sự hiểu biết, thực hành.

– Nhưng thưa anh, khoa học vẫn luôn luôn đúng, không hề sai. Và nếu như khoa học không sai thì niềm tin vào khoa học không thể xem như niềm tin ở tôn giáo thần quyền. Em tin vào Đức Phật điều đó không hề ngăn cản em tin vào khoa học vì khoa học được sinh ra cũng là để phục vụ con người.

– Anh biết khoa học và Phật giáo có nhiều điểm tương đồng ở hiện tượng, nhưng về bản chất là hoàn toàn khác nhau. Tinh thần khoa học dựa trên thực nghiệm và hiểu biết rất gần gũi với Phật giáo song thật sai lầm nếu đặt khoa học ngang hàng với Phật giáo. Em đừng lầm lẫn! Khoa học được sinh ra không phải để phục vụ con người. Khoa học được nghiên cứu phát triển là vì nhu cầu của con người và để phục vụ cho nhu cầu của con người. Nhu cầu của con người có thể chính đáng, có thể không chính đáng. Khoa học đáp ứng những khát vọng nhưng đồng thời trưởng dưỡng những tham vọng không đáy của con người, phần nhiều gây ra chết chóc và chiến tranh. Con đường mà Đức Phật vạch ra không thỏa mãn nhu cầu vật chất tức thời mà thỏa mãn nhu cầu sâu xa nhất của con người: hạnh phúc. Bất tận trên cõi đời này, mỗi người chúng ta đều đang đi tìm hạnh phúc riêng mình. Đi theo con đường Đức Phật đã đi là từ bỏ hạnh phúc mong manh tìm kiếm hạnh phúc vĩnh cửu. Vậy em còn mong gì hơn?

Nếu nhìn vào lịch sử người ta sẽ thấy rằng khi tri thức của con người tăng tiến, tầm nhìn được mở rộng thì những tư tưởng trong khoa học cũng thay đổi, tư tưởng sau phủ định tư tưởng trước để phù hợp với thế giới quan mà con người cảm nhận. Kiến thức của khoa học hướng ngoại, đặc biệt là thế giới vật chất, cho nên bị ràng buộc bởi các giác quan. Chân lý khoa học chỉ là tương đối trong khi chân lý mà Đức Phật tuyên dương là chân lý tuyệt đối nhân bản được chứng nghiệm tâm linh không thay đổi theo không gian thời gian.

Muốn đi từ chân lý tương đối sang chân lý tuyệt đối, người ta không thể dựa vào ngôn ngữ cho dù là ngôn ngữ toán học chính xác đi chăng nữa. Ở tận cùng sự hiểu biết lý luận người ta vẫn gặp một màn sương mờ mịt bao phủ. Đấy là chỗ bất khả tư nghì – giới hạn của khoa học. Các nhà khoa học lỗi lạc trên thế giới nhận ra rằng phá bỏ tấm màn nơi thiêng liêng không thể nghĩ bàn không phải nhờ vào tri thức mà bằng ánh sáng thiền định tâm linh. Họ thấm thía thừa nhận: “Phật giáo bắt đầu từ nơi khoa học kết thúc!”.

Bước từ khoa học sang Phật giáo là đi từ duy lý sang rung động, hữu hạn đối đến vô hạn, từ kiến thức cứng nhắc sang cái tuyệt đẹp cuộc sống mang lại cho mỗi người. Đó không phải là từ bỏ cuộc sống thế tục để đến với một cuộc sống ảo ảnh xa rời thực tại. Bước một bước ấy là em vẫn hít thở bầu không khí mỗi ngày, vẫn nhìn thấy ánh mặt trời rực sáng mỗi ban mai, vẫn cánh hoa xưa vẫn giọt sương cũ. Nhưng nhận thức của em khác xưa, em sẽ thấy mỗi hơi thở thật quý giá mầu nhiệm, giọt sương ngày xưa còn lộng lẫy hơn cả những viên kim cương hồng ngọc đẹp nhất, thiên đường hiện hữu trong từng cánh hoa mỏng manh. Em sẽ cảm nhận được mỗi bước chân em đi – cũng như Thái tử Tất Đạt Đa ngày xưa – đều nở những đóa sen thơm vô ưu…

– Ý anh muốn nói khoa học chỉ hiểu được: “Xuân khứ bách hoa lạc. Xuân đáo bách hoa khai…” mà không bao giờ “cảm” được “Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận. Đình tiền tạc dạ nhất chi mai” như Mãn Giác thiền sư bằng nhãn quan sắc bén của mình trông thấy. Cành mai muộn trong đêm nằm lơ lửng ở chỗ “không thể nghĩ bàn” được thấu cảm bởi trí tuệ lỗi lạc nhưng hơn hết là một tâm hồn lạc quan rộng mở, một trái tim từ bi biết rung động. Như thế ngày Phật Đản, em sẽ thức dậy thật sớm, ra chợ chọn những cành hoa tươi nhất, những trái cây ngon nhất, thiết một bàn Phật, thắp nén trầm hương, em lễ Phật với biết bao cung kính, biết bao thương mến, biết bao nỗi niềm…

– Ngày Phật Đản, em cúng dường chư Phật, hướng về bàn Phật lễ Phật vì đối với em Đức Phật còn ở một nơi xa xôi nào đó. Tâm xa Phật chỉ có hoa quả, chỉ khói trầm hương lãng đãng là có Phật, còn người lễ thì ở rất xa. Tâm xa Phật dù ở gần cũng không thấy Phật. Cho nên em hãy lễ Phật mà không hướng vào đâu, không hướng về phía trước, không hướng về phía sau không trên không dưới ấy là em đã lễ Phật nơi tâm.

Ngày Phật Đản em cúng dường Đức Phật với lòng thành kính thôi chưa đủ. Em phải hiểu rằng ngày Phật Đản còn là ngày kỉ niệm cho chúng sanh chứ không chỉ dâng Phật. Em mừng ngày Phật đản – ngày Phật có trong tâm em, ngày em phát tâm theo Đức Phật vượt bể khổ trầm luân đó mới chính thật ngày Phật đản. Bởi thế không có ngày Phật Đản chung cho tất cả mọi người, chỉ ngày Phật Đản riêng cho từng tâm trạng.

Khổ đau là thuộc tính của chúng sanh, an lạc hạnh phúc là chư Phật. Khổ đau, hạnh phúc là hai mặt cuộc đời những cũng là hai mặt của con người. Không phải đến khi Đức Phật thành đạo chuyển pháp luân thì hạnh phúc mới hiển lộ, mà từ khi Thái Tử Tất Đạt ra đời bước đi trên bảy đóa sen, nhân loại đã ngập tràn hạnh phúc, nên khi ấy đất trời rung động, hoa nở khắp nơi, nhạc trời chúc tụng… trong bầu không khí ngày hội ấy, em hãy lập ngày hội của riêng em, em hãy sống một ngày trong chánh niệm gạt bỏ quá khứ, vị lai; chỉ hiện tại, ngày hôm nay, giây phút này, chỉ có Đức Phật và em thì mới thật sống trong niềm hạnh phúc ngày Phật Đản. Tương lai nằm sẵn trong hiện tại, quá khứ cũng không phải đã mất đi đâu, mỗi giây phút trong ngày Phật Đản là vĩnh viễn cho nên không cần phải tưởng niệm xa vời em vẫn nghe được những âm ba huyền diệu vọng về từ thánh lễ cách đây hơn hai ngàn sáu trăm năm…

(Bài viết này không phải do tôi viết ra hoàn toàn, tôi chỉ đơn giản tập hợp rất nhiều tư liệu và sắp xếp lại dưới hình thức một câu chuyện đối đáp thân tình giữa anh và em, Huynh trưởng và đoàn sinh, nhằm diễn giải một ý niệm về Đức Phật và ngày Phật Đản)

Gia Đình Phật Tử, , , ,
April 20th, 2021 Sự sụp đổ của Mourinho và sai lầm của người Huynh trưởng lãnh đạo trong GĐPT

Ít bạn bè tôi theo dõi bóng đá ngoại hạng Anh, càng ít người biết rằng hôm qua HLV của đội tuyển Tottenham là Mourinho – The Special One (Người Đặc Biệt) đã bị sa thải chỉ sau 1.5 năm tại vị. Ông nhận khoản bồi thường 30 triệu bảng Anh vì bị sa thải trước thời hạn 2 năm.

Mourinho không bất tài vì nếu không giỏi ông đã không giành (- 3 -) 2 chiếc cup C1 (chiếc cup danh giá nhất ở cấp độ câu lạc bộ), trong đó có cú ăn 3 thần thánh cùng CLB Bóng Đá Inter Milan. Thừa nhận rằng thế giới bóng đá đang thay đổi rất nhanh từ công nghệ bên ngoài sân cỏ đến phong cách chiến thuật và triết lý bóng đá cho đến mối quan hệ giữa HLV và cầu thủ. Nhưng ông vẫn tự tin tuyên bố rằng phương pháp huấn luyện của mình là vô song, và ông – The Special One – chính là ngôi sao lớn nhất của cả đội bóng.

Thực tế cho thấy Mourinho đã mất liên lạc với thế hệ cầu thủ mới, không theo kịp thế hệ HLV mới, đồng thời mắc kẹt với triết lý bóng đã cũ kỹ của chính mình. Mourinho không quan tâm đến sự phát triển và tiến hóa của cầu thủ. Điều ông làm là cố gắng không cho đối phương ghi bàn và tận dùng từng sai lầm dù là nhỏ nhất đến từ hệ thống vận hành hoặc con người của đối thủ. Do không lấy con người làm trung tâm của chiến thắng cộng với phong cách lãnh đạo đối đầu, HLV người Bồ Đào Nha thường có những lời chỉ trích học trò cay nghiệt và tạo ra bầu không khí độc hại trong phòng thay đồ. Chính vì vậy ông cũng thường xuyên bị chính các học trò của mình lật ghế.

Triết lý của ông đã đúng trong một thời điểm nhưng ông quên rằng chính con người trên sân bóng làm nên chiến thắng và rằng sự vĩ đại của một câu lạc bộ không chỉ là những bàn thắng những chiếc cúp trong phòng truyền thống mà còn là cách mà câu lạc bộ đó chơi bóng như thế nào trên sân bóng. Hãy nhìn sang Real Marid, Barcelona hay Manchester United những đội bóng giàu truyền thống để thấy niềm tin và sự tự hào của từng cầu thủ trên sân bóng khi được đóng góp vào lối chơi của câu lạc bộ.

Tottenham nhận sai, nhưng quá muộn. 1.5 năm không đủ để Mourinho đưa đội bóng này lên tầm cao thế giới nhưng quá thừa để phá hủy tất cả những gì tốt đẹp nhất mà HLV tiền nhiệm Pochettino làm trong 5 năm trước đó. Tottenham mất ít nhất 3 năm nữa để chạm đến giấc mơ Champions League. Cái giá phải trả là không hề rẻ!

Nghề HLV bóng đá về mặt nào đó cũng tương đồng với công việc của người Huynh trưởng ở nhiều cương vị lãnh đạo khác nhau, từ người Đoàn trưởng đến, Liên Đoàn Trưởng và Trưởng Ban Hướng Dẫn.

Cũng như trường hợp của Mourinho, chính thái độ và cách hành xử của người Huynh trưởng lãnh đạo ảnh hưởng trực tiếp đến sự thành công của một Đoàn, một Đơn vị hay một Ban Hướng Dẫn. Sau 70 năm phát triển, thế hệ đoàn sinh Huynh trưởng GĐPT giờ đã rất khác. So với cách đây tầm vài năm thôi môi trường phát triển của GĐPT giờ cũng đã thay đổi từ con người, phương pháp, công nghệ, cho đến mối quan hệ giữa cá nhân với xã hội.

Cũng lưu ý rằng sự thành công của một Đoàn, một Đơn vị, một Ban Hướng Dẫn không chỉ đơn giản một giải thưởng, một buổi lễ được tổ chức hoành tráng hay số lượng đoàn sinh, Huynh trưởng, Đơn vị đông đảo. Nói như Phật giáo mình hay nói, hạnh phúc không phải là đích đến, đó là con đường.

Mình không bao giờ phủ nhận những thành quả quả đó nhưng trong cách nhìn trí tuệ mình sẽ thấy tinh thần và niềm tin của từng con người làm nên thành quả đó còn quan trọng hơn bội phần. Hãy thử hỏi đoàn sinh hoặc Huynh trưởng dưới quyền của mình, các em có vui sướng, hạnh phúc và tự hào về những điều đạt được hay không. Các em rút ra bài học gì? Các em có thấy mình tiến hóa và vượt qua chính bản thân mình hay chưa?

Xét cho cùng nội tại của GĐPT vẫn là một tổ chức giáo dục nhắm đến hàng ngũ thanh thiếu đồng niên, cho nên làm gì, suy nghĩ, hướng về đâu thì cũng phải lấy hạnh phúc và sự phát triển của con người mà cụ thể là đàn em áo lam của mình làm mục đích cuối cùng.

Huynh trưởng lãnh đạo nếu chỉ lấy mình làm trung tâm, ghế của mình làm trung tâm, con đường cá nhân mình làm trung tâm không sớm thì muộn cũng trở thành chàng dũng sĩ trong câu chuyện “Cửa Tùng Đôi Cánh Gài” của Thầy Nhất Hạnh, nhân danh chính nghĩa để tiêu diệt ác ma chẳng ngờ cuối cùng chính bản thân mình cũng trở thành quỹ dữ. Cũng như HLV Mourinho phá hỏng gần một thập kỷ cố gắng của một tập thể đội bóng khi sụp đổ, người Huynh trưởng lãnh đạo một Đoàn, một Đơn vị, một Ban Hướng Dẫn cũng sẽ phá hỏng đi công sức và tâm huyết, máu và nước mắt của tiền nhân đi trước trong 7o năm qua.

Gia Đình Phật Tử, , , ,
April 18th, 2021 Tôi đi làm căn cước công dân.

Sáng, tổ trưởng nhắn gia đình trong ngày đi làm đi làm Căn Cước Công Dân. Chiều, tôi tranh thủ về sớm cùng với gia đình ghé ngang Trụ sở công an Phường để làm. Bên phường làm việc khá chuyên nghiệp, có bàn đợi nộp hộ khẩu CMND lấy số, có số xong mọi người mới được vào bên trong để chụp ảnh, lấy dấu vân tay và xác minh giấy tờ.

Thời gian làm thì rất nhanh, chỉ khoảng 15 phút thôi. Nhưng do đi muộn, nên cả nhà tôi chờ đợi tầm 1 tiếng mới bắt đầu được gọi tên làm thủ tục.

Bên trong có mấy hàng ghế chờ, máy tính xách tay 3 cái, máy in laser tại chỗ, máy ảnh đèn softbox và có phông trắng di động chụp ảnh lấy ngay. Dấu vân tay cũng không lấy bằng mực như kiểu cũ mà chụp kỹ thuật số ngay nhanh gọn và lẹ. Công bằng mà nói chính quyền cũng đã cố gắng so cho dân được thuận tiện.

Cái này quan trọng nè, trước khi chụp ảnh, lấy dấu tay thì mấy anh công an có hỏi mình vài câu để xác minh nhân thân. Nhưng tuyệt đối là không có hỏi vấn đề tôn giáo như thế nào. Giấy xác nhận thông tin đưa ra thì tôi thấy tôn giáo mình ghi “Không” nên yêu cầu đính chính.

– Anh ơi, chỗ tôn giáo này sai, tôi đạo Phật.

– Anh tôn giáo không mà, mắc chi phải sửa.

– Tôi đạo Phật. Anh đâu phải là tui mà sao biết hay vậy (chỗ này tui cười mỉm chi cọp )

– Ủa vậy hả, anh có pháp danh không.

– Vâng tôi có pháp danh, mà mấy lần trước làm CMND tôi cũng khai là chỗ tôn giáo là Phật giáo.

– Vậy chắc là nhầm, mà thôi cũng đâu quan trọng gì, sửa rắc rối, để tôn giáo không cũng được mà.

– Tôi muốn ghi cho đúng. Sao mà rắc rối vậy anh?

Thấy tôi kiên quyết nên anh công an ngồi bàn giấy nhượng bộ.

– Thôi anh qua bàn bên kia để chỉnh lại, sau đó anh qua đây ký xác nhận thông tin chính xác.

Tôi liếc qua tờ khai của mẹ thì thấy tình trạng y vậy nên thuận tay điều chỉnh luôn. Còn ba tôi thì nói, thôi cũng không sao dầu gì cũng là cái danh thôi vả lại nó cũng có hiện lên trên cái CCCD đâu.

Bởi khó khăn là tại lòng người. Đôi khi nhân danh thuận tiện trong thời điểm rối ren, người ta lờ một nhu cầu rất chính đáng là thể hiện quyền tự do tín ngưỡng, hoặc theo thuyết âm mưu nào đó có thế lực đen tối làm giảm số tín đồ Phật giáo. Phật tử nếu không thực sự quyết tâm và kiên quyết yêu cầu thay đổi thì họ cũng phải nhượng bộ mà thôi.

*Đạo Phật có được sự vững chãi hay không không phải nằm ở những con số trên giấy khô khan hay chùa to Phật lớn mà nằm ở những con người quyết tâm tu học miên mật. Chùa to mà chi huynh đệ ly tán, người nhiều mà chi nếu chẳng lục hòa.

Bước ra khỏi trụ sở công an Phường may mắn sao mưa cũng vừa dứt. Khí trời mát mẻ, tôi dắt xe ra, gởi bác bảo vệ ít tiền uống cafe dù quy đinh của Phường là được miễn. Thấy bác dân phòng cười mim mỉm tự dưng mình cũng khoan khoái theo. Tây Phương Tịnh Độ nằm ở cái nụ cười sảng khoái đó chứ hông phải một ký hiệu 0-1-tít-tè trong hệ thống điện tử.

Đi và viết,
December 19th, 2020 Sách tịch là gì?

Sách tịch là gọi tắt của “Sách tịch Huynh Trưởng”. Tịch (籍) là ghi chép, liệt kê thành sổ, ví dụ như quốc tịch là sổ ghi chép về công dân của một nước, hộ tịch là sổ ghi chép về các gia đình trong một địa phương. Sách tất nhiên là sách, ngày xưa trước khi có giấy người Trung Quốc viết chữ lên thẻ tre, mỗi thẻ như vậy gọi là “giản”, nhu cầu ghi chép mở rộng, nhiều giản ghép lại gọi là sách (册). Sách hiểu theo nghĩa đầy đủ là những thẻ tre xếp lại theo thứ tự có nội dung. Sách tịch Huynh Trưởng là một tập hồ sơ ghi chép chi tiết quá trình sinh hoạt của một Huynh trưởng theo thứ tự và thời gian.

Ảnh: Hộ chiếu (passport) còn được gọi là sổ thông hành, dùng để đi lại, hộ chiếu không phải là quốc tịch. Người có quốc tịch nước nào thì được cấp hộ chiếu nước đó.

Gia Đình Phật Tử, ,
December 1st, 2020 tâm ta ở đâu, chân ta ở đó

Lẽ đương nhiên đường đi ở đâu thì chân ta ở đó.
Nếu lỡ không có đường thì …
Nắng ấm ở đâu chân ta ở đó.
Dẫu không có đường nhưng có sự ấm áp của lòng người thì vẫn đi được.
Giữa mùa đông giá lạnh thiếu sự ấm áp thì …
Gió mát ở đâu chân ta ở đó
Tự do vẫn luôn là con đường dẫn đến hạnh phúc.
Nếu không có con đường, không có sự ấm áp, không có tự do thì…

Tâm ta ở đâu, chân ta ở đó. Bởi vậy tâm rộng đến đâu thì con đường dưới chân mỗi người rộng đến đấy.

Đi và viết,

Powered by WordPress & Minh Triết