Ít bạn bè tôi theo dõi bóng đá ngoại hạng Anh, càng ít người biết rằng hôm qua HLV của đội tuyển Tottenham là Mourinho – The Special One (Người Đặc Biệt) đã bị sa thải chỉ sau 1.5 năm tại vị. Ông nhận khoản bồi thường 30 triệu bảng Anh vì bị sa thải trước thời hạn 2 năm.

Mourinho không bất tài vì nếu không giỏi ông đã không giành (- 3 -) 2 chiếc cup C1 (chiếc cup danh giá nhất ở cấp độ câu lạc bộ), trong đó có cú ăn 3 thần thánh cùng CLB Bóng Đá Inter Milan. Thừa nhận rằng thế giới bóng đá đang thay đổi rất nhanh từ công nghệ bên ngoài sân cỏ đến phong cách chiến thuật và triết lý bóng đá cho đến mối quan hệ giữa HLV và cầu thủ. Nhưng ông vẫn tự tin tuyên bố rằng phương pháp huấn luyện của mình là vô song, và ông – The Special One – chính là ngôi sao lớn nhất của cả đội bóng.

Thực tế cho thấy Mourinho đã mất liên lạc với thế hệ cầu thủ mới, không theo kịp thế hệ HLV mới, đồng thời mắc kẹt với triết lý bóng đã cũ kỹ của chính mình. Mourinho không quan tâm đến sự phát triển và tiến hóa của cầu thủ. Điều ông làm là cố gắng không cho đối phương ghi bàn và tận dùng từng sai lầm dù là nhỏ nhất đến từ hệ thống vận hành hoặc con người của đối thủ. Do không lấy con người làm trung tâm của chiến thắng cộng với phong cách lãnh đạo đối đầu, HLV người Bồ Đào Nha thường có những lời chỉ trích học trò cay nghiệt và tạo ra bầu không khí độc hại trong phòng thay đồ. Chính vì vậy ông cũng thường xuyên bị chính các học trò của mình lật ghế.

Triết lý của ông đã đúng trong một thời điểm nhưng ông quên rằng chính con người trên sân bóng làm nên chiến thắng và rằng sự vĩ đại của một câu lạc bộ không chỉ là những bàn thắng những chiếc cúp trong phòng truyền thống mà còn là cách mà câu lạc bộ đó chơi bóng như thế nào trên sân bóng. Hãy nhìn sang Real Marid, Barcelona hay Manchester United những đội bóng giàu truyền thống để thấy niềm tin và sự tự hào của từng cầu thủ trên sân bóng khi được đóng góp vào lối chơi của câu lạc bộ.

Tottenham nhận sai, nhưng quá muộn. 1.5 năm không đủ để Mourinho đưa đội bóng này lên tầm cao thế giới nhưng quá thừa để phá hủy tất cả những gì tốt đẹp nhất mà HLV tiền nhiệm Pochettino làm trong 5 năm trước đó. Tottenham mất ít nhất 3 năm nữa để chạm đến giấc mơ Champions League. Cái giá phải trả là không hề rẻ!

Nghề HLV bóng đá về mặt nào đó cũng tương đồng với công việc của người Huynh trưởng ở nhiều cương vị lãnh đạo khác nhau, từ người Đoàn trưởng đến, Liên Đoàn Trưởng và Trưởng Ban Hướng Dẫn.

Cũng như trường hợp của Mourinho, chính thái độ và cách hành xử của người Huynh trưởng lãnh đạo ảnh hưởng trực tiếp đến sự thành công của một Đoàn, một Đơn vị hay một Ban Hướng Dẫn. Sau 70 năm phát triển, thế hệ đoàn sinh Huynh trưởng GĐPT giờ đã rất khác. So với cách đây tầm vài năm thôi môi trường phát triển của GĐPT giờ cũng đã thay đổi từ con người, phương pháp, công nghệ, cho đến mối quan hệ giữa cá nhân với xã hội.

Cũng lưu ý rằng sự thành công của một Đoàn, một Đơn vị, một Ban Hướng Dẫn không chỉ đơn giản một giải thưởng, một buổi lễ được tổ chức hoành tráng hay số lượng đoàn sinh, Huynh trưởng, Đơn vị đông đảo. Nói như Phật giáo mình hay nói, hạnh phúc không phải là đích đến, đó là con đường.

Mình không bao giờ phủ nhận những thành quả quả đó nhưng trong cách nhìn trí tuệ mình sẽ thấy tinh thần và niềm tin của từng con người làm nên thành quả đó còn quan trọng hơn bội phần. Hãy thử hỏi đoàn sinh hoặc Huynh trưởng dưới quyền của mình, các em có vui sướng, hạnh phúc và tự hào về những điều đạt được hay không. Các em rút ra bài học gì? Các em có thấy mình tiến hóa và vượt qua chính bản thân mình hay chưa?

Xét cho cùng nội tại của GĐPT vẫn là một tổ chức giáo dục nhắm đến hàng ngũ thanh thiếu đồng niên, cho nên làm gì, suy nghĩ, hướng về đâu thì cũng phải lấy hạnh phúc và sự phát triển của con người mà cụ thể là đàn em áo lam của mình làm mục đích cuối cùng.

Huynh trưởng lãnh đạo nếu chỉ lấy mình làm trung tâm, ghế của mình làm trung tâm, con đường cá nhân mình làm trung tâm không sớm thì muộn cũng trở thành chàng dũng sĩ trong câu chuyện “Cửa Tùng Đôi Cánh Gài” của Thầy Nhất Hạnh, nhân danh chính nghĩa để tiêu diệt ác ma chẳng ngờ cuối cùng chính bản thân mình cũng trở thành quỹ dữ. Cũng như HLV Mourinho phá hỏng gần một thập kỷ cố gắng của một tập thể đội bóng khi sụp đổ, người Huynh trưởng lãnh đạo một Đoàn, một Đơn vị, một Ban Hướng Dẫn cũng sẽ phá hỏng đi công sức và tâm huyết, máu và nước mắt của tiền nhân đi trước trong 7o năm qua.

Write A Comment